Lời Bài Hát Nỗi Buồn Mẹ Tôi

Khi bé còn bé bỏng như chim non thì hình dáng Mẹ nhỏ xíu gò đã đến thơ, vào lời ca giờ đồng hồ hát, và cũng là dáng dấp một một quê hương ngọt ngào xanh ngát…Để lúc xa quê, lòng nhỏ không nguôi lưu giữ Mẹ. Biết bao kí ức xinh xắn bên chị em dưới một vùng quê yên ả đã quay trở lại trong tôi lúc nghe bài hát Nỗi buồn mẹ tôi - biến đổi của nhạc sĩ Minh Vy. Hồ hết ca trường đoản cú mượt mà, lắng đọng yêu yêu quý viết cho những người Mẹ hiền có những con xa nhà. Bài hát có tác dụng lòng những đứa con xa quê ngậm ngùi, quặn thắt vì thương ghi nhớ Mẹ…

*

Dưới mái tranh nghèo, đêm đêm mẹ thức khâu cho bé chiếc áo, truyền cho bé hơi ấm tình yêu thương thương. Lời ru của bà bầu văng vẳng mặt tai, cánh võng đung đưa, giờ ru à ơi cho nhỏ giấc ngủ say. Bà bầu nào nghĩ về đến hạnh phúc của của riêng rẽ mình, mẹ chỉ mong cho nhỏ của bà bầu được say giấc nồng là bà mẹ đã vui lắm rồi. Áo bà mẹ đã thoái chí nhưng người mẹ chỉ may áo mới cho con. Bà bầu vui biết mấy lúc môi con mỉm cười..

Bạn đang xem: Lời bài hát nỗi buồn mẹ tôi

“Đêm thức thâu đêm, bà mẹ may cái áo mang đến con

Áo làm sao sờn vai, lời ru theo mon năm dài

Từng lời và lắng đọng à ơi mặt mái tranh đầy yêu thương thương

Chúm chím môi cười, người mẹ vui biết mấy con ơi”

Lòng người mẹ thương bé như đại dương hồ lai láng. Mai khôn lớn, biết đến khi nào con bắt đầu đền đáp không còn công ơn bao la của Mẹ?

“Canh tím rau xanh dền người mẹ tôi nuôi béo khôn con

Bẻ đọt mồng tơi, luộc rau mắm muối hạt dưa cà

Chiều chiều bên trên đồng nghịch vui

Bên nhánh sông bìm bịp kêu

Ngày thơ ấu đó, bây giờ đã xa đời tôi.”

Mẹ nuôi con bằng những dở cơm giản dị, kia chỉ là hầu như ngọn rau dền, đa số đọt mồng tơi cùng mắm muối hạt dưa cà, nhưng chứa chan trong những số đó là biết bao tình thương yêu của Mẹ. Tuy cơ hàn, vất vả nhưng người mẹ thấy vui vì nhỏ lúc nào cũng có con ở mặt Mẹ. Cố rồi nhỏ khôn lớn, bé để lại sau sườn lưng cánh đồng bé đã vui đùa trong những buổi chiều, nhỏ quên đi tiếng bìm bịp trên nhánh sông quê hương. Và con đã bỏ lại sau sườn lưng người bà bầu hiền một đời vất vả bởi vì con. Xin lỗi mẹ, chị em ơi!

“Và từng ngày một mẹ ước ao lớn khôn đâu rồi mà lại sao ko nhớ quê hương.

Buồn rồi buồn làm thế nào thèm nghe giờ đồng hồ khóc ban sơ mai nó về áo còn sờn lòng vai

Có ai quay về ngồi bà bầu khâu chiếc áo năm xưa

Có ai tảo về, cho chị em thấy phương diện thằng con.”

Tháng ngày quạnh vắng hiu bà mẹ mong chạm chán lại đứa con yêu dấu. Bà bầu lại mong mỏi nghe tiếng nhỏ khóc lúc ban sơ để chị em được ầu ơ câu hát, được cơ hội lắc cái nôi, được nhận thấy con ngủ ngoan trong cái chăn ấm cúng.

Xem thêm: Xưởng Thủ Công Mỹ Nghệ Hội An ( Hoi An, Xưởng Thủ Công Mỹ Nghệ Hội An

Mẹ mong chờ trong bao hy vọng được thấy mặt người con xa quê mà mẹ đã chắt lọc từng giọt sữa, từng giọt những giọt mồ hôi để nuôi nhỏ khôn béo mà thôi. Ước mơ ấy đâu tương đối cao xa, tuy thế sao bé vẫn không về. Hợp lý và phải chăng vì đã khôn to mà không còn nhớ Mẹ? ghi nhớ quê?

“Kìa khung trời xa xăm nhắn bé tôi giùm về đây bên mái tranh xiêu

Một mình bà bầu quạnh hiu, lúc này mái tóc như mây, canh cá đầy nỗi lòng nào vơi

Có nhỏ chim chiều chiều, yên ắng không hót bên trên cây

Nó đau trong lòng thay bi thiết nỗi buồn mẹ tôi.”

Nắng mưa sương gió đã gắng màu tóc Mẹ, tiếng chỉ mình người mẹ quạnh hiu bên mái tranh nghèo, chị em chỉ biết nhờ bầu trời xanh nhắn giùm cho bà mẹ với đứa con – hãy trở về bên cạnh Mẹ, về cùng với quê hương, khu vực chôn nhau giảm rốn. Nỗi ảm đạm của Mẹ ngoài ra quá lớn. Bé chim trên cành đang thôi ko hót nữa, nó đau lòng vì thấu hiểu nỗi ai oán của Mẹ. Nếu người con xa quê khám phá cảnh tình này chắc cũng trở thành dừng cách lãng du mà quay về bên Mẹ.

“Quê hương là ca dao, chị em ru thiết tha hôm nào

Quê hương là dòng sông xanh xanh từng cây lúa

Quê mùi hương là trăng thanh đùa vui líu lô trên đồng

Quê hương làm thế nào quên ra đi mà tôi nhớ dáng bà bầu hiền yêu thương.

Có con chim chiều chiều, tĩnh lặng không hót bên trên cây

Nó đau trong tâm thấy bi thương nỗi bi lụy mẹ tôi...”

Mẹ ơi! mẹ là quê nhà thân yêu suốt cả cuộc sống con, cho dù đi đến chân trời như thế nào thì cũng bắt buộc quên Mẹ, quên quê hương. Làm thế nào không lưu giữ hình bóng chị em hiền hầu như đêm ko ngủ, làm thế nào quên rất nhiều câu ca dao bà bầu ru thiết tha khi con còn trong nôi. Đó là con sông tuổi thơ tắm đuối đời con, là cây lúa cho hạt gạo nuôi lớn thân con. Là ánh trăng thắp sáng trên cánh đồng bao la để chúng bé vui đùa chần chừ chán…và là tất cả…

Dù gồm đang xa người mẹ xa quê, lòng con vẫn nhớ bà bầu da diết. Chị em hãy đợi bé về, bé hứa sẽ đem đến cho Mẹ nụ cười và hạnh phúc. Rồi chị em sẽ lại hát con nghe phần đa khúc ca dao ngọt ngào, đang khâu cho nhỏ chiếc áo vẫn sờn cũ. Và nhỏ chim bên trên cành sẽ chứa tiếng hót líu lô mừng cho bà bầu con ta. Nó sẽ chưa hẳn đau lòng cho nỗi bi thiết của bà mẹ nữa. Chị em ơi! bé yêu mẹ!