Thơ Một Mình Cô Đơn

Một lần nữa tôi lại thấy mình cô độc bước đi, con đường ướt đẫm, phố đông người. Nhưng lần này hình như đã nhẹ nhàng hơn, không phải là những nhớ nhung tím thẫm cả hoàng hôn, cũng chẳng phải những hồn thơ ấp ủ màn đêm chờ sáng. Gió độ này chẳng lạnh đến xót xa, cái lạnh tháng mười một hình như chẳng đủ ảm đạm để con người ta phải vấn vương một người nào khác. (Một thoáng cô đơn)

Đây là vài bài thơ tình buồn thể hiện cảm xúc nhớ mong và cô đơn khi yêu đơn phương và những cảm xúc chẳng thể nói thành lời khi tình yêu tan thành hai hướng. Sự chia ly trong tình yêu vốn đã là đề tài muôn thuở của thi thơ bao đời nay, nó chỉ có thể giải bày qua những áng thơ mà thôi. Mời các bạn cùng xem những bài thơ tình buồn mong nhớ, cô đơn một mình sau đây, hi vọng các bạn sẽ có được những cảm xúc đan xen lẫn lộn khác nhau khi đọc qua những bài thơ buồn cô đơn một mình này!

*

1, Mưa Khóc Tình Xưa

Ngày ấy hạ buồn tiễn em điTa đứng nhìn theo ngóng đợi gì?Heo hút lưng trời mây lặng lẽChiều buồn mưa đổ khóc biệt ly


Biết nói gì đây phút chia tay?Nửa tình tha thiết nửa đổi thayMột nửa hạ tàn trên hè phốVàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của láSầu vẫn gợi sầu ta với taKhói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnhLững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phaiLòng sâu thăm thẳm phố chợt dàiMiên man đợt gió lùa vai áoCó phải mưa buồn mưa nhớ ai?(Huỳnh Minh Nhật)

2, Một Chút Tháng 8

Tháng tám mây trời xanh quá!Mùa thu vất vưởng bên đờiNơi ấy có sầu kỷ niệm?Ta về thơ thẩn chiều rơi…


Tháng tám ngày không vội vãMắt em hoa cúc nồng nànBao nhiêu ân tình mùa hạThôi đành trả lại thời gian

Tháng tám ngoài ô cửa sổKhói chiều thoảng tiếng chuông vương?Ta hóa tim thành cỏ dại,Hư vô nỗi nhớ ven đường

Tháng tám về hong tóc rốiĐiêu linh chiếc lá khô gầyTa say chút tình khờ khạoBẽ bàng một thoáng heo may

Tháng tám nghe lòng chới vớiThu về trong giấc mơ trưaBằng lăng bao chiều ngóng đợiTàn phai một phút giao mùa

Tháng tám sầu hoen mắt biếcĐêm thu ánh sáng chập chờnTa buông đôi lời giã biệtNợ người một chút cô đơn.

Bạn đang xem: Thơ một mình cô đơn

(Huỳnh Minh Nhật)


3, Nỗi Nhớ Xa Xôi

Anh trở về hỏi xứ Huế: Em đâu?Huế buồn thiu không nói chỉ lắc đầuKhẽ cựa mình buông lãng đôi mưa hạBước anh về gió rét nhẹ lùa qua


Huế giấu em góc phố nào kỹ quáChừ nhạt nhòa chẳng vướng chút hương quenGiữa con phố rộn tiếng cười xa lạCó nỗi buồn phảng phất thoảng mùi men

Xưa em nói chỉ yêu màu hoa tímSao trả về hồn hoa trắng tang thương?Huế vắng em lạnh lẽo những ngả đườngAnh cô lẻ bước đi buồn vô vọng

Rồi trong gió, trong mây và trong nắngNghe ngọt ngào một giọng nói đâu xaAnh hỏi Huế có phải người em gái?Huế gật đầu, những kỷ niệm phôi pha…(Huỳnh Minh Nhật)


4, Vì Sao Xa Rời?

Gửi em một áng thơ tìnhVà xin một phút giây mình bên nhauHạ về giăng ngập thương đauVe kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang


Đâu rồi cái thuở tình hoangVà đâu một cõi thênh thang nắng hồngTa ngồi ta đợi ta trôngMơ về ký ức mặn nồng ngày xưa

Người về nơi ấy chiều mưaVà người có nhớ ngày xưa hỡi người?Mưa về cây cỏ xanh tươiMà lòng thắt quặn nụ cười không vui

Chiều nay xót ruột ngậm ngùiXa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi!Chim bay mỏi cánh lưng đồiHỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?(Huỳnh Minh Nhật)

5, Cô Đơn

Khói rơi chiều đưa mặt khóc hoàng hônThu giết lá, câu thơ xé tan hồn

Tôi ngồi đây và nhớ gì không biết?Mắt lạnh lùng gợn xám trời tưởng tiếc…


Lời thề nguyền rơi lãng phía sau chânThan ôi! Rơi, tiếng chạm đất tần ngần

Cô đơn đấy, ái chà! Chia ly đấy!Nó uống rồi, nuốt dở hình hài ấy

Thế là thôi! Lạnh quá, tôi với tôiMượn giá băng sưởi ấm lòng bồi hồi

Chiều bịn rịn vẽ vời thêm tiếc nuốiTôi đứng dậy, ngoái nhìn thêm lần cuối

Khói, bóng, sầu, hạnh phúc tựa hư khôngTôi đi về, vác cả trời mênh mông…(Huỳnh Minh Nhật)


*

6, Lại Vấp Vườn Trăng

Nhấp ly cạn chén hương mười sáuBỗng thấy em về trên dấu môiChứng tích rong rêu sầu nguyệt lạnhTa bước vào đêm gót rã rời…

Sương mờ, khuya bạc, giá như băngAi qua, giấu nhẹm phiến trăng trần?Bởi người huyền hoặc như mây khóiThân xác không hồn sao ái ân?

Ta vẫn khắc ghi một ước nguyềnHẹn thề: chửa tới nửa đường duyên– “Dạ trầm mỹ tửu, nhân truy ức:Nghi thị thiên thu lạc cửu tuyền…” (*)

Nhấc chén say tàn đêm nguyệt tậnPhấn hương phảng phất: gái khuê phòngVì nghe nhan sắc là hư ảo,Ta hóa điên rồi, em biết không?(Huỳnh Minh Nhật)

7, Bên Này Nỗi Nhớ

Tôi ngồi buồn bên gác quán ngày xưaBỗng lạc lõng những nơi mình hò hẹnTừ độ ấy thu buông lời tiễn biệtVàng cả hồn tôi, da diết phố sang mùa


Mưa đã rớt phía bên này nỗi nhớỞ nơi nào có ướt áo em không?Thu mãi mãi trong tâm người chờ đợiMột lời thương em có giữ trong lòng?

Phố lặng lẽ khi ánh chiều rực tímDẫu còn mưa nhưng ánh nắng trong ngầnChờ không gặp, một đời tôi tìm kiếmGió ơ hờ khúc hát tuổi thanh xuân

Tôi về lại phía bên này nỗi nhớBước bên nào cũng nghiêng phía bên kiaMảnh tường trắng đời vô tri, sỏi đá…Cũng xót thương cho một cuộc chia lìa

Tôi trở về những chốn xưa, lạ quá!Lối tôi đi ngày tháng đã phai màuTình là muôn lời ngọt ngào dối trá,Xa cách rồi ta trả lại cho nhau!?(Huỳnh Minh Nhật)


8, Người Không Về Nữa

Đường nắng cũ phố rũ vàng nỗi nhớRáng hồng trôi lơ lửng bóng chiều buôngTrời hạ buồn gieo mấy nhịp yêu đươngAnh đi tìm dáng người xưa xa mãi


Trong yên ắng của hoàng hôn sầu dạiAnh đợi chờ giữa lòng phố chợ đôngNgười không đến và cô đơn ghé đếnKhói thuốc anh bay hoang hoải trong lòng


Ở nơi này buồn hiu em biết khôngMây lạnh lẽo buồn trôi che bóng sôngHạ kéo khói bâng khuâng buồn sắc tímNhớ thương rơi những góc phố im lìm

Anh không đợi và người không về nữaChiều thôi buồn bẽn lẽn bước vào đêmAnh không tìm và người không còn nhớLá thu rơi đưa hạ khóc bên thềm…(Huỳnh Minh Nhật)

9, Em Về Phố Ấy Chiều Mưa

Em đi về phố ấy chiều mưaTrời thu bụi giăng mờ khắp ngõTóc mây hường đưa theo nhịp gióTrải mù sương lên ánh mắt người


Em đi về phố ấy cùng ai?Ta bâng khuâng nhớ một dung hàiLời dối trá chưa trao tròn vẹnKhúc hẹn thề đã đợi ngày mai

Ta yêu nhau mới ba màu áoPhút giã từ vàng vọt thu ngâuKhói thuốc rớt ngã ba đường nọCay lệ nhòa đáy mắt em sâu

Em buồn không sao đã qua cầuĐể ai sầu lạc bước đường câuMưa rơi đều đôi vai gầy nhỏBóng hoàng hôn vội khuất ngang đầu

Trời tháng sáu đìu hiu trầm mặcMây ráng hồng hiu hắt bơ vơVì hương tóc mãi còn xao xuyếnNên nỗi buồn còn hóa thành thơ

Rồi hôm nay lang thang phố vắngTháng sáu buồn gợi nhớ tình xưaChà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:“Em đi về phố ấy chiều mưa”…(Huỳnh Minh Nhật)


10, Ta Với Ta

Tím ngắt hoàng hôn rơi trên sôngĐò ngang lờ lững bóng xuôi dòngChạnh lòng thương nhớ! Người xa xứ.Khắc khoải hồn tôi, mong nhớ mong!

Bèo dạt về đâu, mây lang thang?Cô đơn lẻ bóng mảnh trăng vàngNgười ơi! quê cũ buồn hiu hắtKhắc khoải chờ người, thương miên man.

Hiên vắng đàn khuya ta với ta!Nỗi niềm vò võ nơi phương xa!Ngắm trăng mơ thấy người thương ấyHương sứ, mờ sương thật đậm đà.

Người hỡi, người ơi! đêm dần trôi.Mơ về phương ấy, nhớ khôn nguôi!Thương mảnh trăng gầy trên bến cũ?Nửa còn phiêu bạt nơi xa xôi!.(Tuyết Trang)

*

11, Lạnh Giao Mùa

Nắng đã phai rồi! Đông tới chưa?Bàn tay run khẽ, lạnh giao mùaHàng cây lá rụng đìu hiu gióDãy phố ai về lất phất mưa.

Khẽ rọi tầng mây tia nắng cũBuồn vương mái ngói hạt sương thừaMơ màng non nước bình yên nhỉChẳng biết đông này có giống xưa.

Lá đợi xa cành giữa lặng imNúi non man mác bởi sương chìmMây trùm mặt đất hư hao nắngGió cuộn phương trời dáo dác chim.

Xem thêm: Cách Chèn File Pdf Vào File Word Dễ Dàng Nhất, Cách Chèn Pdf Vào Word Và Powerpoint

Khách chẳng quê về đâu kẻ nhớThuyền không bến đỗ lấy ai tìmThu qua đông tới hồn cô độcMới nhận ra mình lạnh nhói tim(Tuyết Trang)

12, Chiều Hôm Nay

Chiều hôm nay bóng hình anh còn đóTrong tim em từng giọt nhớ hao gầyGió xa về thổi nhẹ hạt sương bayMàn đêm xuống âm thầm cơn mưa nhỏ

Chiều hôm nay ngỏ hồn xanh nhung nhớCát bụi về phong dấu tích hoang sơCon sóng xa tít tắp vỗ mạn bờÉp dư lệ một vần thơ dang dở

Chiều hôm nay mưa khép màn sương khóiChút nắng vàng rơi tản mạn buồn tênhBóng con thuyền xa bến chợt lênh đênhNgoài thiên lý cánh chim ngàn rũ mỏi

Chiều hôm nay em thì thầm tiếng gọiVẽ tên anh trong khoảng trống vô hồnGió ngập ngừng bên vạt nắng hoàng hônCho tơ liễu xanh xao buồn rũ đợi

Chiều hôm nay tình vào trong đêm tốiGió cô liêu xào xạc lá bên đườngMột thuở nào ta đã nói yêu thươngRồi xa lạ thẫn thờ buông tóc rối

Chiều hôm nay thơ gầy lời trăn trốiTrả cho anh những kỷ niệm êm đềmĐêm trăng nào khi chợt nhớ về emMùa thu chết trong cuộc tình sau cuối.(Tuyết Trang)

13, Dẫu Biết

Dẫu biết dòng đời lắm trái ngangXin anh chớ để màu nắng tànChiều rớt trên cây treo nhành liễuLá cũng trở vàng bay đi hoang.

Có phải tình là cánh bèo trôiAnh Nam, em Bắc hai phương trờiXa cách từ nay không gặp lạiChợt bỗng nghe buồn từng phút khơi.

Có biết hôn anh chiều nay mâyGọi gió về đây nơi chốn nàyNhuộm kín hồn thơ em màu tímTím cả chiều thu, anh có hay?

Buồn bỗng hình như vương mắt emSuy tư lệ chảy thật êm đềmCố cắn làn môi không bật khócMà nghe nức nở cả con tim

Này anh xin giữ lại dùm nhauChiếc lá thu xanh chiều hôm nàoĐừng để mà theo thời gian úaRồi chợt chết dần năm tháng sau(Tuyết Trang)

14, Mai Anh Đi

Mai anh đi mưa buồn rơi bến sôngNước mưa tuôn hay lệ ứa đôi dòngCon đò xưa mơ hoài trên bến vắngNgười mịt mờ người khuất nẻo xa xăm.

Mai anh đi em giã từ cõi mộngBiến đêm thành dòng sông nhớ tội tìnhTrôi giữa đời cơn sóng vỗ linh đinhVề đâu hỡi biển xa rời cách trở.

Mai anh đi lá thu vàng bỡ ngỡChín thu trông, mười thu đợi võ vàngTừng chiều mơ con thuyền nhỏ về ngangĐêm dần xuống bóng người thương xa khuất

Mai anh đi là trọn đời em mấtDòng sông hiền thuở nhỏ tuổi đôi mươiChỉ còn đây mùa xuân cũ ngậm ngùiRơi lặng lẽ âm thầm bên song cửa.(Tuyết Trang)

15, Mơ Thu

Mới chớm Giêng sao hồn em đã Hạ,Anh sang Thu em sẽ ở nơi nào?Mùa không tuổi nhưng mình đâu hoài trẻ,Để mơ hồ năm tháng kiếm tìm nhau?


Em đã đến mà như chưa từng đếnVội vàng bay theo những cánh chim trờiTừ độ ấy mùa thu không còn nữa…Người hóa thành sương khói buổi chia phôi!

Anh khẽ gọi tên người thêm lần cuốiXót xa tìm trong nỗi nhớ heo mayThu bặt tín những đường trần lối ngỏGiấc mơ nào anh uống để mà say?

Sẽ nhớ lắm mùi hương năm tháng ấy,Biền biệt rồi ai biết có còn không?Chợt nghe rét giữa hoàng hôn gió lộngHư vô trôi theo vạt nắng bềnh bồng

Anh muốn gối cả chiều nghiêng ánh tím,Để mơ em xa vắng nẻo mây mùNhưng thao thức nên nỗi buồn ngọt lịm,Hóa êm đềm lảnh lót những lời ru…(Huỳnh Minh Nhật)


Đó là những bài thơ tình buồn hay về sự cô đơn, mong nhớ, các bạn có cảm thấy vơi đi phần nào cảm xúc nén đọng trong lòng không? Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ yêu mến những áng thơ cô đơn về tình yêu lãng mạn ấy. Còn rất nhiều những bài thơ, chùm thơ cô đơn khắc khoải mong chờ khác trong những chuyên mục thơ của blog, hãy khám phá thêm những chùm thơ cô đơn hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog baoveangiang.com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!


Bạn có thích bài viết "Thơ Tình Cô Đơn – Những Bài Thơ Buồn Cô Đơn Mong Nhớ Một Mình" thuộc chuyên mục Thơ Buồn Tình Yêu của Ô Cửa Sổ Blog không? Nếu thích, hãy thường xuyên ghé thăm blog của tôi để đón đọc những bài viết mới nhất nhé ♡ !

Chia Sẻ Đến Mọi Người:


Có Thể Bạn Sẽ Thích:


Chuyên Mục: Thơ Buồn Tình Yêu Thẻ: Chùm Thơ Hay/ Chùm Thơ Tình Cô Đơn Buồn/ Cô Đơn/ Thương Nhớ

*
Nói về Huỳnh Minh Nhật

Tôi là một gã khô cằn nhưng thích viết! Một thứ cảm xúc điên rồ mang tên tình yêu đã đem thơ tình buồn và tâm sự đến bên cuộc sống của tôi! Tôi không muốn giữ chúng một mình, đó là lý do tôi chia sẻ, chúc các bạn vui vẻ!