THƠ 8 CHỮ VỀ MÙA XUÂN

Ngày tết,hay thời điểm ngày xuân lúc giao mùa là thời gian ý nghĩa sâu sắc nhất trong năm.Thời gian để mọi người thân trong trong mái ấm gia đình dù cảm thấy nơi đâu, thành công xuất sắc hay chiến bại cũng trợ thời gác lại về bên gia đình và tiếp nhận một năm mới tết đến .Hôm nay hãy thuộc baoveangiang.comrum điểm qua những bài bác thơ về ngày tết và ngày xuân hay tuyệt nhất thôi như thế nào !

Bạn đang xem: Thơ 8 chữ về mùa xuân

Bừng tỉnh giấc giấc, đất trời yên ả quá!Gió mơn man rắc nhẹ hạt mưa xuânQua tối lạnh, cành non khoe lộc mớiMạn hồ tây trong trẻo giờ chuông ngânPhố xá chưa nguôi phần đông tuần nắng lửaMây vẫn ngổn ngang che qua đời vòm xanhTưởng mùi hương sắc vẫn tan vào giông tốĐể mặc cây khô, rụng lá, trơ cànhHà Nội đón xuân về, ta chạm chán lạiRất các hoa, nhẹ ngọt tiếng yêu thươngBồi hồi nghe nhịp tim mình say đắmGửi nỗi niềm chia sẻ với muôn phương​
Có lẽ thành phố hà nội là là tp hợp độc nhất với ngày đầu năm mới Việt.Không chỉ bởi vì nơi hà nội mang vẻ cổ kính và nét riêng của phong tục Việt Nam.Mà là cảm xúc thân nằm trong nơi thành phố hà nội phố mặc dù một lần ghé thăm cũng ngỡ như là nhà,những cơn mưa xuân,những ông vật già ,hay dòng người vội vã chiều 30 đầu năm mới cũng đủ là nên cảnh quan xuân hân hoan.Thơ 8 chữ giỏi về Ngày tết ,Mùa Xuân 2:Đâu phải ngày xuân nào cũng tết
Bé thơ ơi, hóng ai em ngồi khóc?Phố đông người, không tồn tại một người quenEm dụi mắt chờ ngày xuân vào TếtCho và ngọt ngào vừa đầy đủ mặn môi em.Cỏ cây còn mửa nao nạm áo mớiThì em cũng biết mơ ước, đua đòiTay so đo vạt áo sờn nhị phíaChe ảm đạm chưa gần cạnh một góc lẻ loi!Đâu gồm ai gặp gỡ và hẹn hò mà em đợiÁo mới, bánh đá quý nào đề nghị của emĐám đông hối hả giục nhau kính chào TếtEm biết kính chào ai phố xá ko quen?Mùa xuân tượng hình trên cành lộc biếcNhững chồi non khoe dung nhan diệu kỳEm đếm tuổi em bên trên từng chiếc láCòn xanh cơ mà đâu có bóng xuân thì…​
Tuổi thơ có lẽ rằng vui độc nhất là dịp nghỉ lễ hội tết khi gia đình sum vầy các em nhỏ thì nhận được sự yêu thương gấp hai ngày thường xuyên ,bởi do lẽ vậy chẳng đứa trẻ con nào nhưng không mong mỏi Tết cho Xuân về nhưng dần dần niềm vui ấy sẽ phải mờ sẽ có lúc chẳng muốn đợi nữa sẽ có lúc mùa vẫn thế nhưng xung xung quanh cảnh trang bị con người đã dần biến hóa Thơ 8 chữ về Ngày đầu năm mới hay duy nhất 3:Lạc ngày xuân tuổi nhỏ

Nắng kế bên nội trôi về trong đôi mắt nhỏEm mùa xuân đôi cánh mỏng ôm trờiBước chim sẻ tung tăng bờ tóc cỏTay sương mù vuốt ve gió trên môiChiều ngày qua mùa đông vừa tạ thếTiễn ma đi dăm loại lá rơi buồnEm ngồi hát môi hồng thơm giờ mẹĐiệu tình ca nhen vội lửa tâm hồnAnh quay trở về nhìn quê nhà đổi mớiPhù sa yêu thương bồi sông lưu giữ bây giờVen đồi đó ngày xưa anh vẫn tớiĐuổi chuồn chuồn cùng bắt bướm ngây thơLối mòn ơi, xin hôn làn nắng nóng ấmTuổi mười bố mười tứ của anh đâyTiếng bà bầu chảy như trăng đá quý tháng támGiọng ru buồn âm hưởng trọn tới hôm nayBờ cỏ mượt cùng bạn bè vui sốngNhững trời xanh mây white với sảnh chùaXuân mười sáu nắng khô giòn vờn áo mộngƯớt làn tóc trang điểm chuỗi hoa mưaVườn kỷ niệm anh trở lại viếng thăm một buổiCây hồn xanh lá nhớ rụng xung quanh ràoGió thời đại phút này không thấy thổiMà mùa xuân tuổi bé dại lạc phương nao?​
Bài thơ lột tả được rõ nét sắc trời lúc giao mùa đưa mình nhanh lẹ của thiên nhiên cùng với xúc cảm khi tận hưởng mùa xuân lúc cứng cáp thật đặc biệt so cùng với ngày thơ nhỏ xíu dần cảm thấy được tuổi thơ ùa về khi mùa xuân đến vì chưng ký ức ngày bé đối với ngày xuân là quá đặc biệt.
Mai anh đi nhớ mang mùa xuân theoĐể vui hơn khoảng trời địa điểm ấyChỉ xin chút an toàn ở lạiChút ngọt ngào và lắng đọng còn sót sinh hoạt trong timMai anh đi khoảng cách sẽ dài thêmCon dốc vắng loại hoa vàng vẫn nởNhững bước chân lạc loài trong nỗi nhớTím chân trời, bàng tệ bạc một màu sắc mâyTình yêu nào thiếu vắng tanh một vòng tayVà hạnh phúc một người làm sao đếnCon sông nhỏ dại không thể đưa ra biểnMối tình xanh cũng quà võ mà thôiNhững chiều sương giăng mờ phía kia đồiNhững hàng cây teo ro vào gió lộngNgoài thềm hoa úa đá quý từng cánh mỏngEm thấy đời hiu quạnh cũng chính vì đâu?...Mai anh đi thôi mình chia ly nhauMùa xuân cũng theo anh về địa điểm ấy!​
Mùa xuân đên tất nhiên các đôi bạn sẽ thêm đun sôi và trân trọng tình yêu hơn khi đã với mọi người trong nhà trải qua 1 năm lâu năm nữa được cùng nhau trên đoạn đường về chung một nhà ,thế nhưng sẽ có được những cặp đôi bạn trẻ vì ngày xuân đến mà chia ly nhau dăm tía ngày chính vì thế sẽ nặng nề tránh khỏi phần lớn ngày ảm đạm vu vơ trong trái tim nặng trĩu chổ chính giữa sựThơ 8 chữ tuyệt về đầu năm 5: chia ly mùa xuân

Anh nhờ cất hộ lại nụ hôn ngủ vùi trong cỏEm từ trần xa rồi buổi ấy giêng haiChỉ còn sót lại thoáng tầm xuân muộn nởBiếc thắt lòng câu hát dỗi hờn aiChia tay nhé ngày xuân không nói trướcCuối con đường mùa hạ đứng trầm tưPhượng đốt lửa vào mắt bạn day dứtVe giăng ai oán giăng kín đáo mảnh tình xưaChia tay nhé mùa xuân không hứa hẹn ướcTa - gã đắm đuối tình xuôi ngược thời gianTóc chấm bội nghĩa mới tốt mình tấn công mấtDấu thiên đường chỉ còn lại tro thanBao nhiêu nắng nóng cũng không vừa buốt giáMùa hạ ơi yêu thương nhớ mang đến khôn cùngBao nhiêu gió nhằm ta về hoá đáNgẩn ngơ nhìn hoa rụng tím triền sông...Không quên được nhưng làm thế nào nỡ tráchPhút giao mùa oà nghẹn tiếng phân tách lyNhư ánh chớp ngang trời chưa kịp hỏiĐã em về tống biệt bước xuân điVời vợi thế làm thế nào anh che hếtNhững vui bi ai bất bất chợt hoá mồ côiDịu ngọt đấy hiện thời thành cay nghiệtHoá sắc đẹp trời ngày hè cháy ko nguôi..​
Sắc xuân cho dù vui vẻ mang đến cỡ nào cũng không làm cho những hai bạn chia xa bớt âu sầu có chăng mùa xuân chỉ tạo nên đó là lần chia tay đáng ghi nhớ một vết mốc để đến khi mùa trải qua phố nhưng mà lòng tưởng như thành phố không có một mùa làm sao cả do xa em xa tuyến đường ấy.chỉ là một trong những màu bi lụy không nhận ra sắc trời sẽ thay đổi sang xuân ,Và tất cả một người nam nhi sẽ trầm tứ ở mãi chỗ Mùa Hạ của năm ấy chỗ mà anh đã có emTuyển tập những bài bác thơ 8 chữ hay độc nhất vô nhị về Mùa Xuân, ngày tết 6:Đám cưới Mùa Xuân

Ngày ửng hồng sau màn sương gấm mỏng,Nắng dát quà trên kho bãi cỏ non xanh.Dịp cầu xa lồng trơn nước long lanh,Đàn cò trắng giăng hàng bay phấp phới.Trên cành cây, đột một nhỏ chim gọiLũ tín đồ đi lí nhí một sản phẩm đenTrên con đường cát trắng cỏ lam viềnHọ nhàn nhã tiến theo hướng gió thổi,Dưới khung trời trong veo ko mảy bụi,Giữa cánh đồng phơn phớt tựa color nhung.Một người lớn tuổi râu tóc white như bông,Mặc áo đỏ, nuốm hương đi trước đám.Dăm sáu cố kỉnh áo mền bông đỏ sẫm,Quần nâu hồng, kháng gậy cách theo sau.Hàng ô đen nhàn nhã tiến lên sau.Kế những chiếc mâm đồng bịt lụa đỏ.Bọn trai tơ mặt mày coi hớn hở,Quần lụa chùng, nón dứa áo sa huê.Một vài bà đương đại kiểu nhà quê,Đầu nón nghệ, tay cố gắng khăn phương diện đỏ.Bà lão cúi lom khom mặt cháu nhỏ,Túi đựng trầu chăm bẳm giữ trong tay.Thằng nhỏ bé em bà mẹ ẵm, má hây hây,Đầu cạo nhẵn, áo vàng, quần nâu sẫm.Cô bé bỏng để cút chè người xẫm mẫm,Đi theo chị váy lĩnh, dép quai cong.Một chị sen đầu đội cái khăn hồng,Đặt bên trên cái thùng da đen bóng lộng.Người cô dâu lúc này coi choáng lộn.Vành khuyên nhủ vàng, áo mớ, nón quai thao.Các con bạn bằng tuổi cũng xinh sao,Hai má thắm, ngây thơ chú ý trời biếc.Dăm bảy cô tủ mình trong những chiếcÁo đồng lầm, yếm đỏ, thắt sống lưng xanh.Một thời gian sau đi tới chỗ vòng quanh,Nếp miếu trắng in hình trên trời thắm,Thì cả đàn dần lẩn thẩn cùng qua đời lẩnSau trái đồi lấp lánh lung linh ánh sương ngân.Chỉ còn nghe văng vẳng giờ đồng hồ chim xuânCa ánh ỏi bên trên cành xanh tắm rửa nắng.​
Còn gì xuất xắc hơn khi chon mùa xuân là mùa cưới ,niềm vui sẽ được nhân song trong quang cảnh ngày xuân tươi đẹp mắt hòa cùng sắc trời ngạt ngào xanh vẫn là đáng nhớ đáng nhớ ghi dấu ấn mốc quan trọng trong cuộc đờiThơ 8 chữ về ngày xuân hay tuyệt nhất 7:Cây của Mùa Xuân,lá của Mùa Đông

Trưa đi chôn: ngày qua và lá héoCây của mùa xuân, lá của mùa đôngĐi siêu lặng, sợ tư bề nắng nóng khócCây của mùa xuân, lá của mùa đôngĐừng ghi lại! Ngày ơi, chớ ghi lạiNhững bông huệ và số đông lần rơiNhững nỗi ghi nhớ về đông như bạn bè gióNhững bông huệ và số đông lần rơi…Hình như nhẵn anh rụng từ tán láHình như từng nhát chổi rất đauTrưa đi chôn: hôm qua và lá héoCây của mùa xuân, lá của mùa đông​
Bài thơ là sự khắc họa rõ rệt về tứ mùa trong năm,khắc họa thiên nhiên hùng vĩ đã thay đổi theo mỗi mùa từng cảnh vật vạn vật thiên nhiên cũng chuyển đổi theo thời hạn những hình hình ảnh nhân hóa được sử dụng nhiều làm ta hệ trọng đên cuộc sống con người cũng trải trải qua nhiều giai đoạn cơ hội thăng thời gian trầmTop những bài bác thơ 8 chữ hay tốt nhất về mùa xuân , ngày đầu năm 8:Bông hồng mùa xuân

Xem thêm: Đội Hình Kiếm Khách Siêu Công Nghệ, Đội Hình Siêu Công Nghệ Kiếm Khách

“Bán mang lại tôi một bông hồng đi, cô bé!Đoá nào tươi còn búp nụ mịn màng.”Tôi ngước lên: “Xin ông đợi tôi lựa.Một bông hồng hài lòng nghĩa, vừa sang!”Khách mỉm cười: “Cô thật tài quảng cáo!Thế... Hoả hồng mang ý nghĩa sao, cô?”Tôi bối rối: “Hình như fan ta bảoNó thay thế tình nồng thắm vô bờ.”“Cám ơn cô! Giá bao nhiêu đây nhỉ?”Tôi nhấp lên xuống đầu: “Thôi, xin biếu không ông,Một đoá hoa không từng nào ông ạ!Rất mong muốn ông làm siêu mẫu vừa lòng.”Khách hốt nhiên nhìn tôi, phương diện như xoáy lốc.“Cô bé lầm! Tôi không tặng kèm người yêu.Thằng bạn bè tuần qua vừa bổ gục,Một bông hồng mang đến nó bớt quạnh hiu.Nhưng cô nhỏ bé phải dấn tiền tôi đi chứ!Hoa mang đến không, rồi bà mẹ mắng làm cho sao?”Tôi cúi mặt. “Xin gửi fan xấu số,Chuyện của ông làm tôi đột nghẹn ngào!”Khách xoay đi, áo hoa rừng vẫn bạc,Dáng cao ốm khuất hẳn láng chiều nghiêng.Tôi đột nhiên đưa tay có tác dụng dấu thánh:(“Mẹ giữ lại gìn cho tất cả những người ấy bình yên!”)Trời đầu xuân còn vương vãi vương sắc lạnh,Nắng quà mơ, má con gái thêm hồng.Tôi bâng khuâng lưu giữ đến tín đồ khách lạ.(Mình ghi nhớ Người, người có nhớ bản thân không?)Chiều 29 phố phường sao tấp nậpNgười ta vui từng cặp đẹp mặt nhau.Mắt tôi lạc... Rồi bỗng nhiên bừng sáng;“Phải anh không? bạn khách lạ hôm nào?”Tim đập mạnh sau áo hàng lụa mỏng,Anh mang lại gần, tiếng nói cũng reo vui:“...Sao cô bé... Hàng bây giờ đắt chứ?Có lưu giữ tôi... Tuyệt cô đã quên rồi!Hành quân xong, tôi vừa về hậu cứ,Ghé ngang đây xin cô một bông hồngVà ước ao cô cho tôi xin lời chúc:“Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng.”Tôi chợt nghe như tim bản thân thắt lại,Gượng tìm hoa, rồi trao khuyến mãi ngay tay Người.Khách chú ý tôi, mắt tình cờ dịu xuống,Đầy đăm chiêu và nghiêm lại nụ cười:“- Xin lỗi cô, nếu lời tôi con đường đột,Nhưng thực bụng tôi bắt buộc nào quênNgười con gái trong một lần chạm mặt gỡ,Nhớ thiệt nhiều... Mặc dù chưa theo luồng thông tin có sẵn tênMột bông hồng - như hôm làm sao cô nói:Là tượng trưng tình nồng thắm vô bờ.”Tôi run tay, dìm hoa hồng tín đồ tặngSự thiệt rồi... Mà cứ ngỡ sẽ mơ.​
Mỗi cơ hội tết đên xuân về điềm nhiên sẽ là mùa trăm hoa đua dung nhan thắm,ngát hương thơm khắp trời,ngoài mai với đào,những đóa hồng cũng là sự lựa chọn tuyệt đối và đầy lãng mạng đến mùa .Trong chợ hoa ấy chiều 29 tết có một đàn ông chang đã phát hiện một nhẵn hồng sáng chóe như những cành hoa kia bước đầu cho một mọt tình, hợp lí sắc xuân dịu dàng đã tạo nên con tín đồ ta xích lại bên nhau..
*

Con hứa mãi vẫn không về kịp TếtMẹ ơi, năm lại sắp đến hết nữa rồiNồi bánh tét cả một đời người mẹ nấuChờ bé về đau đáu bọt bong bóng nước sôi.Tàu lá chuối gói quê nhà trong đóTay mẹ run gói dòng bánh đâu trònLần dò quấn mối dây còn chưa giápThì làm thế nào cột nổi bà mẹ vào con!Mùa nếp mới chị em nấu bi tráng trong mắtNgọn lửa tàn theo than sương thắp khuyaNgày đầu năm nhứt chờ bé về xông đấtMà mẹ nghe cuống rún đã phân tách lìa!Con vẫn muốn một lần về ăn TếtNhưng bà bầu ơi, lại thất hứa nữa rồiMẹ hãy gói mùa xuân vào lá biếcGởi không còn cho bé giọt lệ lẻ loi…​
Tình cảm mái ấm gia đình là đề tài danh tiếng của mùa xuân mùa của yêu thương là mùa đi nhằm trở về ,Nỗi nhớ về nơi quê hương có bóng hình bà mẹ hiền là hầu như ngày gần kề tết cùng người mẹ trông nồi bánh tétThơ 8 chữ tuyệt về ngầy đầu năm mới 10: Còn mùa xuân không mẹ

Mẹ đứng ngóng đàn con bên tuy vậy cửaĐếm ngày xuân trên đông đảo ngón tay khôngĐôi mắt bà bầu nhìn bóng gió quạnh quẽGiọt mưa tuôn một tiếng khóc vào lòng.Ngày tháng đầu năm mới lướt qua đời hối hảMùa xuân rơi trên gai tóc bội nghĩa màuMẹ còn được gì một đời tần tảoNgoài bọn con bà mẹ mang nặng trĩu đẻ đau!Nhìn nhỏ lớn lên theo từng tương đối thởCho mẹ kính yêu quên cả nhọc nhằnDẫu biết rằng nhỏ lớn thêm 1 tuổiLà trên da bà mẹ thêm một nếp nhăn.Rồi bầy con cũng lần hồi lìa mẹNhư lũ chim cất cánh giạt cuối trời xaMẹ canh cánh chờ ngày xuân quay lạiNhư trong lòng có một bóng quê nhà.Mắt bà bầu nhạt nhoà mỗi lần xuân đếnNhỏ xuống sụt sùi theo cách xuân điXuân đến hay phải đi cũng làm mẹ khócNỗi phập phồng còn ứ đọng ở trên mi.Mẹ ôm con giống như hình ôm bóngDáng xiêu xiêu hiu hắt ngọn đèn vàngNhà dưỡng lão đã chực chờ cửa đóngHồi chuông bi thương cắt đứt cả ruột gan…​
Tình mẹ là biển rộng ghi nhớ ngày bé bỏng mỗi ngày xuân mẹ lạ chuẩn bị tươm tất chiến thắng mua áo quần mới ,gói niềm yêu đương nỗi nhớ vào nồi bánh tét cho con , yêu thương con nhiều là vậy , vẫn bao mùa trôi qua tóc bà mẹ đã thêm tua bạc con cái giờ ở ở đâu có nhớ về mẹ như người mẹ đang mong mỏi đợi,mong nhỏ nơi đơn vị dưỡng lão đầy độc thân
*

chiều xuân quý phái em chú ý mưa mong mỏi khóckỷ niệm chong đèn thức xuyên suốt đêm quangón tay nhỏ lần đan sầu cô độctưởng nghe đâu tuổi trẻ loại bỏ xathứ bảy chiều em rong hè phố cũcon con đường xưa hoa đỏ nở rộn ràngdòng sông đó bỗng nhiên buồn vô cớbơ vơ search thương mèo sỏi rượu cồn hoangem đứng lên xem mây chiều xuống thấptrời mon giêng sương lạnh vai chùngsân ga nhỏ dại con tàu không giới hạn lạiđôi vày sao bi thảm ngủ giữa không trunggió thì mệt, ngày xuân đang cúi mặthàng dừa xanh xoã lá đứng âm thầmem ý muốn nói điều gì trong đôi mắtmà ngày xuân khuôn khía cạnh vẫn xa xămrồi xuân mang đến sau sống lưng nhiều ảo mộngbuổi em về xanh rừng tóc cao nguyênđồi chiều xa thể hiện nét mày hiềntay trắng nuột nuôi vong linh thảo mộcem ngồi khóc mùa xuân nhăn phương diện khócmôi em bi đát cho thời tiết bi thảm theođể rồi anh cũng yêu Phượng thiệt nhiềumới buổi sáng sớm anh mê fan buổi tối.​
Anh đang thấy ngày xuân trong dung nhan nắngVương vai bé áo lụa mỏng dính cuối đôngKhi bước chân em về ngang lối vắngCả trời chiều như có muốn qua sông.Dấu yêu ơi! chải bỏ ra trên làn tócPhảng phất qua cơn gió vơi ngang trờiHương tình nhân kết toả mượt trong lớp họcGiữa sảnh trường ai đứng lặng đùa vơi.Anh sẽ thấy sắc đào thắm trên môiEm đánh điểm nụ cười buông rạng rỡNhành lộc non vườn cửa tình em hé mởAnh thấy mình đã chạm cho tới mùa xuân.Như tháng giêng áng xuân nồng vẫn chínHoa xoan bay vương tím lá trên cànhEm ngân nga câu tình thân thương mếnXuân vào em làm biếc cả lòng anh.​
Người đàn bà hơn hai ngàn năm tuổiVẫn thanh xuân vẫn dễ thương lạ kỳBao kiếp người muốn gõ cửa từ biĐể từ kia không lúc nào thất vọngNgười phụ nữ đã trao ban mối cung cấp sốngKhi xuất hiện nguồn mạch của tình yêuTiếng xin vâng lúc vừa thốt lên điềuCả vũ trụ bỗng dưng hoát nhiên sáng lạnVỡ tung nát muôn màn tối u ámĐón Thái Dương thật cao siêu viếng thămNgười thanh nữ sống solo sơ yên thầmNhưng vững bước theo con mình cứu giúp khổNgười thiếu phụ luôn suy tư ghi nhớ…Để đồng công mà lại cứu chuộc vắt gianƠn vô song hồn xác phúc Thiên ĐàngNgự thánh năng lượng điện triều thần dưng tụng hátSắc hồng thắm cao tòa mùi hương tỏa ngátQua không gian vượt toàn bộ thời gianHai ngàn năm vẹn đẹp nhánh mai vàngNgười thanh nữ của mùa xuân vĩnh cửuYêu nhân cầm trên bước đường lữ thứDang 2 tay ấp ủ phần đông tâm hồnCho đến ngày được cho khải hoàn mônCùng chư thánh hưởng vinh quang hạnh phúcNgười thiếu nữ xin ngàn lời cung chúcChắp hai tay xin thích phục thánh danhTrong mùa xuân,mùa xuân của nạm trầnLòng thêm tất cả một ngày xuân bất diệtNgười thiếu phụ con gọi fan tha thiếtRẤT THÁNH VƯƠNG! MẸ THIÊN CHÚA!MẸ CON!​
Thế là đường thời gian quen gửi tiếpCòn con đường trong thâm tâm tưởng thì không!Những cột mốc bên trên đường, theo bước nhịpCứ xuyên ngang qua năm mon khôn cùng!Vẫn bao gồm mốc mà nhìn ư, năm tháng?Sao con phố của ký kết ức thì không?Và kỷ niệm sao dễ dàng thành mảnh vánDạt trôi trên biển khơi lướn của Muôn Trùng?Thôi, cũng được! Cứ mang đến đời đóng mốc!Tháng năm trôi trong Hữu-hạn-con-ngườiDuy chỉ có thơ tình là khôn xiết thựcMở ra bờ vô vàn của sinh sôiCái tuyển lựa đã biết con đường chắt lọcQua cực kì và Hữu-Hạn, người ơi!​
Em xoã tóc tiến bước ngôi thần tượngĐôi bàn chân còn lấp lánh lung linh sương đêmMôi ướp mật ong, tóc đẫm hương rừngTà áo mỏng mảnh dệt bằng tơ dị thảoTuổi sa mạc thêm bao la mộng ảoNên cát nhàu bên trên nếp trán hoang vuTa mải mê tra cứu diễm tuyệt mang lại thơChợt ngây ngất với màu sắc trăng bạch ngọcSáu dây sắt là sáu dây huyền hoặcNăm ngón tay dạo bước nhạc khôn cùng Chiêu quânTa thấy em hoàng cúc lót bàn chânNên cẩm thạch cũng phù vân nhung gấmTa len lén chèo thuyền qua giới cấmGhé tình thân vào bến liễu hoang vuNghe giờ đồng hồ em ca điệu cũ khoan hòøNiềm đau chảy quanh teo giòng hờn tủiNhớ tiền kiếp ta thuộc em chăn gốiCho thiết tha tràn ngập khắp chống theEm dịu dàng êm ả chuyển dịu sóng đam mêBóng tùng nhạt mơ hồ nước trên vách quếNép áo heo may xôn xao vườn ThuýNhịp mong son thêm một ít vòng cungTa hôn mê xiết chặt cánh tay ômNghe rờn rợn thuỷ triều trong cảm giácEm mê man khắp bản thân hoa thược dượcSóng ơn tình dâng ngập tới bờ vaiNhững ngón tay níu khá thở đứt rờiKhi cảm hứng kinh qua miền xích đạoKể từ đó thơ ta đầy châu báuVì hồn ta chứa đựng cả hồn emTa cắn môi mang lại đứt đoạn ưu phiềnEm cũng nhướng nét ngươi cong mượt mạiKhi giao cảm tích hợp huyền thoạiChẳng còn ta, em cũng không còn là emNhạc với thơ thành một khối yêu thương đươngNên toàn diện một bọn chúng mình còn lạiQuận chúa em đối kháng sơ hồn cỏ dạiHàn sĩ ta cự phú một đời thơEm với ta mong hẹn từ bỏ bây giờSẽ gặp gỡ lại để yêu như chi phí kiếp.
*