Hàn Mặc Tử

Đường lên dốc đá nửa tối trăng tà nhớ mẩu truyện xưa Lầu ông Hoàng kia thuở làm sao chân Hàn mặc Tử sẽ qua Ánh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ mèo dài thêm hoang vắng giờ chim kêu nhức thương, như nức nở bên dưới trời sương Lá rơi rơi gần đây sao cứ ngỡ bước chân người tìm đến giữa đêm bi đát Đường lên dốc đá nhớ xưa hai bạn đã một lần mang đến Tình yêu vừa chớm xót thương mang đến chàng cuộc sống thường ngày phế nhân Tiếc nuốm cho thân trai, một phần đời chưa qua không còn Trách cố kỉnh cho tơ duyên chưa thắm nồng vẫn vội chảy Hồn bất tỉnh ngư cuồng loạn cho trời khu đất cũng tang thương, cơ mà khổ đau niềm riêng.

Bạn đang xem: Hàn mặc tử

Hàn Mạc Tử xuôi về quê cũ, lốt thân vị trí nhà hoang Mộng núm hỡi thôi chớ thương tiếc, tủi lẫn nhau mà thôi Tình sẽ lỡ xin một câu hứa, kiếp sau ta trọn đôi còn điều gì khác nữa thân tàn xin để 1 mình mình đơn côi.Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn gầy đón chân cánh mày râu đến người xưa làm sao bíêt, chốn xưa ngập mặt đường pháo cưới kết hoa vùng hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thầm nghe trăng vỡ vạc Xót yêu quý thân bơ vơ, cho tới một buôỉ chiều kia Trơì đất như tảo cuồng khi hồn mai vút lên cao Mặc Tử nay còn đâu? Trăng đá quý ngọc, trăng ân tình chưa phỉ Ta chú ý trăng, khôn xiết bùi ngùi trăng...
Ngậm thơ: Ai thiết lập trăng tôi chào bán trăng choTrăng nằm im trên cành liễu chờ chờAi cài trăng tôi buôn bán trăng choChẳng phân phối tình duyên cầu hẹn hò.1.

Xem thêm: Các Con Số Ý Nghĩa Các Con Số Trong Tình Yêu, Phong Thủy Và Đời Sống

Đường lên dốc đá nửa tối trăng tà nhớ mẩu truyện xưa Lầu ông hoàng đó thuở nao chân Hàn mặc Tử đang quaÁnh trăng treo nghiêng nghiêng bờ cat lâu năm thêm hoang vắngTiếng chim kêu nhức thương như nức nở dưới trời sươngLá rơi rơi đâu đây sao cứ ngỡ bước chân người tìm tới nửa tối buồn2. Đường lên dốc đá nhớ xưa nhị người đã một lượt đến tình thương vừa chớm xót xa đến chàng cuộc sống phế truất nhânTiếc chũm cho thân trai một phần đời không qua hếtTrách cầm cố cho tơ duyên chưa thấm nồng sẽ vội tanHồn ngất ngây điên cuồng đến trời khu đất cũng chảy thương cơ mà khổ đau niềm riêngĐK: Hàn khoác Tử xuôi về quê cũ dấu thân vị trí nhà hoang Mộng nạm hỡi thôi chớ thương nhớ tiếc tủi cho nhau mà thôi Tình vẫn lỡ xin một câu hứa kiếp sau ta trọn đôi Còn gì nữa thân tàn xin để một mình mình solo côi 3. Tìm kiếm vào cô solo đất Qui Nhơn tí hon đón chân đấng mày râu đến người xưa làm sao biết vùng xưa ngập con đường pháo cưới kết hoaChốn hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thì thầm nghe trăng vỡXót yêu quý thân bơ vơ cho tới 1 trong các buổi chiều kiaTrời đất như con quay cuồng khi hồn mai vút lên cao mang Tử ni còn đâu* (Trăng kim cương ngọc trăng trăng ân huệ chưa phỉTa chú ý trăng khôn xiết ngùi ngùi trăng)