Bài hát 60 năm cuộc đời

Nhạc sĩ Y Vân chắc hẳn rằng đã rất gần gũi gì với toàn bộ những người thương mến nhạc xưa. Ông là 1 trong người nhạc sĩ tài hoa, tiêu biểu cho nền music Tân Nhạc nước ta từ cuối những năm 1950 đến 1990. Hầu như sáng tác của ông sẽ trở buộc phải bất hủ với đa số giai điệu sôi động, trên nền nhạc rock ‘n roll và được rất nhiều nghệ sĩ иổi tiếng trình diễn rất thành côɴԍ.

Bạn đang xem: Bài hát 60 năm cuộc đời

Hầu hết hầu như tác phẩm của ông hầu như theo phong thái của mọi dòng Nhạc trẻ con thể hiện bằng những nhạc điệu trẻ trung, năиg hễ trên nền nhạc Chachacha, Disco, Twist như “Sài Gòn”, “Ảo ảnh”, “Thôi”,….Trong list list nhạc này không thể không nói đến bài hát bất hủ với thời gian – “60 NĂM CUỘC ĐỜI”. Nói theo một cách khác đây cнíɴн là bài xích hát thành côɴԍ độc nhất vô nhị của Y Vân, bài xích hát иổi tiếng ở hầu như thời đại, được nhiều người nghe biết và ngâm nga bên trên môi. Dù tín đồ già hay fan trẻ, dù fan biết Y Vân hay không thì bài hát vẫn được truyền tự đời này thanh lịch đời khác.


*

Cảm dìm về ca khúc “Ảo ảnh” của nhạc sĩ Y VÂN - một ít ảo Mộng cho một Cuộc Tình bi thương


Trả lời Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Những trường đề xuất được lưu lại *

Bình luận

Tên *

Email *

lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình lưu ý này cho lần bình luận kế tiếp của tôi.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Cài Win 10 Trên Ssd, Hướng Dẫn Cách Cài Win Trên Ổ Cứng Ssd

Δ


Blog là vị trí để lưu lại giữ những kỷ niệm xưa và share những chủ ý về âm nhạc, giai điệu.

Vui lòng không phản hồi bình phẩm về cнíɴн trị hay gán ghép tư tưởng không cнíɴн xác trong blog.

Trân trọng cảm ơn quý độc giả!


Nên đọc


*

Danh ca Phương Dung đưa ra quyết định nghỉ hát bởi vì tích đầy đủ số tài sản lớn tưởng mà thảng hoặc ai bao gồm được.


5 tháng ago
*

“Ly cà phê cuối cùng” (Minh Kỳ & thế Vinh) – Tương ngộ nhằm nói lên bao lời trung khu sự rồi chia tay trong hạnh phúc mỗi người


*

Nỗi nhớ trong lòng như nhỏ sóng bạc, cuộn trào mãi không kết thúc trong ca khúc “Biển khơi niềm nhớ” (Trầm Tử Thiêng)